DÁM ĐẶT MỤC TIÊU CAO VÀ NỖ LỰC MỘT CÁCH THẲNG THẮN

Trích: “NGHĨ THIỆN – Để Cuộc Đời Và Công Việc Viên Mãn”

Tác giả: Inamori Kazuo

Dịch: Nguyễn Đỗ An Nhiên

NXB Trẻ

Ảnh: Internet 

19/01/2026
12 lượt xem

🌼☀🍀

Công ty Kyocera đã khởi đầu từ việc mượn nhà kho công ty Điện khí Miyaki, khu phố Nishinokyo Hara-machi, quận Nakagyo ở Kyoto. Các cán bộ của Kyocera biết rõ tình hình lúc ấy kể rằng tôi thường nói với nhân viên thế này:

“Đã bỏ công xây dựng công ty Kyocera này rồi, chúng ta hãy cố gắng. Trước hết là trở thành công ty số 1 khu phố Hara-machi này. Thành số 1 Hara-machi rồi thì tiếp theo hãy làm sao để trở thành số 1 quận Nakagyo. Trở thành số 1 quận Nakagyo rồi thì thành số 1 Kyoto, số 1 Kyoto rồi thì cố gắng thành số 1 Nhật Bản, số 1 Nhật Bản rồi thì cố gắng trở thành công ty số 1 thế giới.”

Khi mới thành lập chưa được bao lâu, tôi đã nói như thế với mọi người.

Trên đường đến công ty của tôi có công ty Công cụ Máy móc Kyoto. Đó là công ty thầu gia công đóng bộ các dụng cụ sửa chữa xe hơi như cờ-lê, mỏ lết, vv.. cho các hãng sản xuất xe hơi. Chúng tôi thường chứng kiến hình ảnh nhân viên ở đó ra sức làm việc từ sáng đến tối không ngơi tay.

Mười một, mười hai giờ đêm, khi tôi chuẩn bị về họ vẫn đang tiếp tục cố gắng. Rồi sáng hôm sau, khi tôi đến công ty thì họ đã có mặt, cố gắng làm việc như hôm trước. Đến mức tôi cứ tự hỏi họ ngủ khi nào.
Vì vậy, tuy nói phải trở thành công ty số 1 khu phố Hara-machi nhưng để được như vậy, phải vượt qua công ty Công cụ Máy móc Kyoto này. Sau đó, nếu muốn trở thành số 1 quận Nakagyo thì còn có Xưởng chế tạo Shimadzu, nơi về sau đã cống hiến cho Nhật Bản một giải thưởng Nobel Hóa học, nằm bên kia đường ray tàu điện. Chuyên môn của tôi cũng là hóa học, thời đại học tôi từng sử dụng máy đo của công ty Shimadzu nên biết rõ năng lực kỹ thuật ưu việt của họ.

Để trở thành số 1 quận Nakagyo thôi cũng phải vượt qua Xưởng Chế tạo Shimadzu nhưng dù biết là chuyện không dễ dàng gì, tôi vẫn tiếp tục nuôi giấc mộng “Số 1 quận Nakagyo, số 1 Kyoto, số 1 Nhật Bản, số 1 thế giới.”

Đồng thời, tôi nghĩ nếu muốn trở thành số 1 thế giới thì phải có triết lý, có cách nghĩ phù hợp với vị thế đó. Tôi ví việc đó như leo núi.

Như đội leo vách núi trong trường, việc leo những ngọn núi nhỏ gần đó với tâm trạng đi dạo và việc leo những đỉnh núi cao trên thế giới vào mùa đông khác nhau hoàn toàn từ trang bị cho đến tập luyện.
Vậy thì Kyocera nhắm đến ngọn núi nào? Khởi nghiệp rồi, với tư cách một doanh nghiệp vừa và nhỏ, lên sàn chứng khoán rồi thì chỉ cần phát triển vừa phải cũng xem là thành công hay sẽ là một doanh nghiệp hướng đến mục tiêu số 1 thế giới, liên tục nỗ lực không thua bất kỳ ai, thường xuyên cầu tiến, hướng đến tầm cao hơn?

Nếu là vế đầu thì chỉ cần trang bị vừa đủ, tức có thể chỉ cần chút triết lý, cách nghĩ ở mức độ phù hợp với mục tiêu thấp là leo những ngọn núi thấp. Còn nếu chọn về sau, nếu hướng đến mục tiêu số 1 thế giới thì chắc chắn cần có triết lý, cách nghĩ lý tưởng cao đẹp nghiêm túc thật sự để phù hợp với mục tiêu đó.

Tôi cũng đã nói chuyện đó với nhân viên Kyocera.
“Mục tiêu mà tôi muốn đạt thành trong đời là như leo lên đỉnh, lên chóp núi cao mà trên đó không có gì cao hơn nữa. Khi còn nghiên cứu ở công ty cũ, tôi cũng đã không nghĩ gì đến thân mình, đã muốn leo ngọn núi gần như không thể leo. Nay tôi cũng đang leo lên vách núi thẳng đứng. Tôi rất mong mọi người theo sau tôi.”

Thế nhưng, leo thẳng đứng ngọn núi sừng sững nguy hiểm như vậy, chỉ cần trượt tay, sảy chân là có thể rơi xuống vực sâu ngàn dặm bên dưới nên ai cũng cứng người, chân nặng trịch, lòng đầy hoảng sợ là chuyện đương nhiên. Có người nói “Tôi không theo được. Tôi xin nghỉ.”

Trong hoàn cảnh như vậy, tôi vẫn hiên ngang leo tiếp nhưng bất chợt tự hỏi chính mình: “Biết đâu mọi người đều nghĩ không thể theo cách sống khắc nghiệt như vậy? Nếu vậy thì đâu cần phải leo núi thẳng đứng chi cho khổ cực.

Đi đường vòng, đường mòn bên dưới rồi từ từ leo lên cũng được mà. Nhưng rồi tôi lại hỏi trái tim mình, lại nghĩ: “Không, mình không muốn dùng cách lề mề như thế. Đó chỉ là lời thì thầm của ma quỷ mà thôi.”

Trước ngọn núi trắc trở là mục tiêu cao nhưng đi đường vòng để leo chẳng khác nào thỏa hiệp với người đời, với những gì thường thức, không, hơn thế nữa là thỏa hiệp với chính mình để sống mà thôi. Thái độ, tư thế đó, rốt cuộc sẽ khiến ta kết thúc cuộc đời mà hoàn toàn không chạm vào được mục tiêu đã đề ra ban đầu.

Để chắc chắn đạt được mục tiêu cao quý, lý tưởng, dù không ai theo cùng, dù bản thân có rơi từ trên cao xuống vực sâu, tôi vẫn muốn bám lấy từng vách đá, chinh phục khó khăn để leo thẳng lên.

Nhưng nếu vậy, có thể cả bảy người cùng nhau thành lập Kyocera không ai leo cùng tôi. Tôi cũng lo lắng khi nghĩ đến điều đó.

Tôi còn nhớ, thời gian đó, tôi đã nói với vợ rằng: “Cho dù mọi người không ai theo tôi nhưng mình hãy tin tôi, và ở sau động viên tôi nhé”. Đó không phải là những lời “chặn họng từ trước” mà thật lòng tôi đã rất lo sợ khi nghĩ đến việc không ai theo mình. Đó là những lời thành thật tôi nhờ vợ, rằng “mong muốn mình hãy tin tôi”.

Tôi đã quyết tâm, thật mạnh mẽ, trong lòng, rằng: “Chỉ cần một mình vợ tin mình, theo mình đến bất kỳ đâu thì dù có khó khăn ra sao, nhất định mình không từ bỏ việc leo núi thẳng đứng”.

Thực tế, bảy người bạn chí cốt từng cùng nhau vắt từng giọt mồ hôi lẫn bột nguyên liệu gốm kỹ thuật đã tin tưởng và đồng hành cùng tôi. Từ trái tim đến trái tim, chúng tôi đã kết nối với nhau như thế, sáng lập Kyocera, và về sau vẫn đi xuyên suốt một con đường hướng lên tầm cao.

Nếu muốn đạt thành mục tiêu cao cả, phải có một ý chí mạnh mẽ, “dù xảy ra bất cứ chuyện gì, phải hướng đến đỉnh cao, phải leo lên đó, một cách thẳng thắn”, với một tư thế thẳng đứng, hiên ngang. Dù là ngọn núi cao hiểm trở, phải tiếp tục giữ vững ý chí leo lên, thật thẳng. Đó mới chính là điểm cốt lõi để đạt thành tựu trong đời.

🌼☀🍀