BÀI HỌC QUAN TRỌNG VỀ LÒNG KHOAN DUNG

DR. BRIAN L.WEISS

Trích: Chuyện tình qua nhiều kiếp luân hồi

Tác giả: Dr. Brian L. Weiss

Việt dịch: Vương Thị Minh Tâm

NXB. Tôn giáo, 2011

DẪN NHẬP

Đây là cuốn sách thứ ba, trong loạt sách kể về những câu chuyện của các bệnh nhân của tôi (hai quyển sách đầu đã được dịch sang tiếng Việt với tựa là: Tiền kiếp và luân hồi có thật không?Một linh hồn, nhiều thể xác – BBT). Tuy nhiên câu chuyện trong sách này có tính hấp dẫn nhất từ trước đến nay mà tôi đã được chứng kiến. Họ là một đôi bạn tri kỷ, mãi mãi gắn chặt vào nhau bằng tình yêu qua hết kiếp này sang kiếp khác.

Làm thế nào mà chúng ta có thể tìm gặp và nhận ra bạn tri kỷ? Làm sao chúng ta quyết định được sự tái sinh giữa những khoảnh khắc quan trọng nhất trong giây phút chuyển hóa? Định mệnh đưa ta đến gặp người bạn tri kỷ, và chắc chắn chúng ta sẽ gặp họ.

Nhưng chúng ta sẽ quyết định điều gì nếu sau cuộc gặp gỡ đó rơi ngay vào sự lựa chọn hoặc ý chí tự nguyện. Một chọn lựa sai lầm hoặc bỏ lỡ một cơ hội có thể dẫn đến niềm cô đơn, đau khổ khôn nguôi.

Một lựa chọn đúng đắn, hoặc biết nắm bắt được cơ hội, có thể mang đến cho chúng ta niềm hạnh phúc tràn đầy.

Elizabeth là một phụ nữ đẹp thuộc vùng trung tâm phía Bắc. Cô bắt đầu điều trị ở chỗ tôi vì quá đau buồn và lo lắng sau cái chết của mẹ cô. Cô cũng có nhiều trục trặc trong những mối quan hệ với đàn ông.

Cô chỉ gặp thất bại, gặp toàn là những kẻ thô lỗ, say xỉn. Cô chưa hề tìm thấy được tình yêu đích thực cho đời mình.

Chúng tôi bắt đầu chuyến du hành trở về trong khoảng thời gian xa xưa, và chúng tôi đạt được kết quả rất đáng ngạc nhiên.

Cùng lúc tôi đang điều trị cho Elizabeth thì tôi cũng điều trị cho Pedro, một người đàn ông Mễ Tây Cơ đẹp trai hấp dẫn. Anh chàng cũng đang mang trong lòng nỗi đau khổ thống thiết. Anh trai của anh ta vừa mất cách đây không lâu trong một tai nạn thảm thương. Hơn nữa, anh có nhiều trở ngại với mẹ mình, rồi những điều bí mật riêng tư lúc nhỏ, tất cả dường như đang hiệp lực chống lại anh. Anh mang nhiều nỗi buồn, ưu tư dằn vặt mà không có người chia sẻ. Bây giờ anh cũng đang trở về những kiếp quá khứ để tìm các giải pháp điều trị.

Mặc dù cả hai người, Elizabeth va Pedro, đều đang được tôi trị bệnh, nhưng họ chưa hề gặp nhau vì các cuộc hẹn của họ đều được sắp xếp khác ngày trong tuần.

Hơn mười lăm năm qua, tôi vẫn thường điều trị cho nhiều đôi tình nhân và nhiều gia đình. Họ khám phá ra những người thân yêu của họ trong kiếp hiện tại đã từng là những người thân yêu trong nhiều kiếp quá khứ. Thỉnh thoảng tôi đưa họ về vào đúng cùng một thời điểm, và lần đầu họ nhìn thấy mối tương quan của nhau trong cùng một kiếp. Sự khám phá này thường làm họ sửng sốt, vì trước đó, họ chưa hề trải qua chuyện gì tương tự như vậy. Họ nín lặng khi các sự kiện hé lộ tại phòng điều trị của tôi. Chỉ sau lúc bị thôi miên, khi nghỉ ngơi thư giãn, lần đầu họ phát hiện ra đã từng nhìn thấy những cảnh tượng đó, từng có những cảm giác đó.

Lúc đó tôi cũng bắt đầu nhận thức về những mối liên quan của họ trong kiếp quá khứ. Tuy nhiên, đối với Elizabeth và Pedro thì mọi việc đều trái ngược. Các kiếp sống của họ đang hé mở một cách độc lập, hoàn toàn riêng rẽ, tại phòng khám của tôi. Họ không quen nhau. Họ chưa bao giờ gặp nhau. Họ sống hai nơi khác nhau; hai đất nước, hai nền văn hóa khác nhau. Ngay cả tôi cũng gặp riêng từng người, không có lý do gì cho rằng họ có liên quan với nhau. Nhưng dường như họ miêu tả về cùng một kiếp quá khứ, những chi tiết, những tình cảm giống nhau một cách lạ lùng. Hẳn là họ đã từng yêu nhau, rồi mất nhau qua những kiếp sống đó? Vào lúc đầu, chúng tôi không ai nhận ra kịch tính hấp dẫn này, sau đó nó dần dần phơi bày trong sự tĩnh lặng êm ả tại phòng khám.

Chính tôi là người đầu tiên khám phá ra mối tương quan của họ. Nhưng bây giờ thì sao đây? Nếu tôi phạm sai lầm thì sao? Sự tin cậy giữa bệnh nhân và bác sĩ sẽ như thế nào? Những mối quan hệ hiện tại của họ ra sao? Thay đổi số phận? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu như mối liên quan trong hiện tại không nằm trong kế hoạch của họ, hoặc thậm chí trong những điều thú vị nhất của họ? Mối quan hệ khác bị thất bại có thể phá hỏng những thành quả của việc trị liệu mà họ đã đạt được và cả lòng tin đối với tôi? Có những việc đã ăn sâu vào tim óc tôi trong những năm tháng tại trường Y Khoa, và cả khi tôi đang nghiên cứu về tâm thần học tại ngành Y Khoa trong đại học Yale là không làm tổn thương bệnh nhân.

Bất cứ lúc nào nghi ngờ thì nên tránh gây ra tai hại. Cả Elizabeth và Pedro đều đang tiến triển rất tốt. Tôi có nên mặc kệ họ không?

Pedro đã hồi phục và sắp trở về nước nay mai. Như vậy là tôi phải quyết định nhanh chóng.

Trong cuốn sách này không nói hết tất cả những buổi trị liệu của họ, nhất là của Elizabeth. Nhiều phần trong đây cũng không thích hợp với câu chuyện của họ. Nhiều phần khác hoàn toàn trung thành với việc trị liệu truyền thống, không bao gồm thuật thôi miên hoặc những chuyến du hành về quá khứ.

Những điều viết ra đây được đúc kết từ những ghi chép, ghi nhớ, và thu âm, chỉ thay đổi tên các nhân vật.

Đây là câu chuyện của số phận và niềm hy vọng, một câu chuyện xảy ra lặng lẽ hàng ngày.

Ngày hôm nay, có người nào đó đang lắng nghe.

BÀI HỌC QUAN TRỌNG VỀ LÒNG KHOAN DUNG

Pedro đi vào khoảng giữa của một kiếp sống khó khăn. Đôi khi, những kiếp sống khó khăn tạo cơ hội tốt nhất để học hỏi, để tiến bộ nhanh hơn theo con đường của chúng ta. Những kiếp yên lành hiếm khi cho ta cơ hội để tiến bộ. Đó là thời gian nghỉ ngơi. Điều này định rõ là không phải một kiếp sống yên lành. Ngay lập tức Pedro cảm thấy giận dữ, anh nghiến chặt quai hàm.

  • Họ bắt tôi phải đi, tôi không muốn… tôi không thích lối sống đó!

Tôi hỏi cho rõ:

  • Họ bắt anh đi đâu?
  • Vào tu viện… làm tu sĩ… tôi không muốn!

Anh nói chắc chắn. Anh yên lặng một lát, vẫn còn giận dữ, rồi từ từ giải thích:

  • Tôi là con trai út. Họ muốn tôi làm điều này. Nhưng tôi không muốn xa cô ấy… chúng tôi yêu nhau. Nếu tôi ra đi người khác sẽ cưới cô ấy… Tôi không thể chịu nổi điều đó. Tôi sẽ chết trước!

Nhưng anh không chết. Thay vào đó, anh dần dần trở nên cam chịu điều không tránh khỏi. Anh phải chia tay với người yêu, trái tim anh tan nát, nhưng dù sao anh vẫn phải sống.

Năm tháng trôi qua.

  • Giờ thì cũng không đến nỗi tệ. Cuộc sống bình yên. Tôi quấn quýt với vị trụ trì, rồi tôi chịu ở lại với ông ấy.

Một thoáng yên lặng, một cái nhận dạng.

  • Ông ấy là anh trai tôi… tôi biết đó là anh ấy. Chúng tôi rất thân thiết. Tôi có thể nhìn thấy trong mắt anh ấy!

Rốt cuộc thì Pedro đã tìm thấy người anh đã chết. Tôi biết nỗi đau của anh sẽ được chữa lành. Thật ra hai anh em đã sống với nhau từ trước. Và như vậy họ sẽ còn gặp lại nhau.

Năm tháng tiếp tục trôi qua. Vị trụ trì đã già.

  • Ông ấy sẽ sớm bỏ tôi lại. Nhưng chúng tôi sẽ gặp nhau trên thiên đường… Chúng tôi cầu nguyện cho điều đó.

Vị trụ trì chết sớm, Pedro đau buồn.

Anh cầu nguyện, thiền định, và rồi anh cũng sắp chết. Anh bị lao phổi và ho rất nhiều. Hơi thở khó khăn. Linh hồn của người anh đứng chung quanh anh. Tôi đưa anh qua nhanh phía khác. Không cần thiết phải đau lòng nữa. Không chờ tôi hỏi về bài học trong kiếp đó, anh nói:

  • Tôi học được bài học về cơn giận dữ và lòng tha thứ. Giận dữ là ngu si. Nó nhai nghiến tâm hồn ta. Cha mẹ tôi làm điều gì mà họ cho rằng tốt nhất, cho tôi và cho họ. Ông bà không hiểu được sự đam mê mãnh liệt trong lòng tôi, không hiểu rằng tôi có quyền xác định hướng đi cho đời mình, không phải cuộc đời cha mẹ mình. Ông bà rất tốt, nhưng không hiểu. Ông bà khờ dại… tôi cũng khờ dại. Tôi đã trưng dụng cuộc đời mình cho người khác. Vì vậy làm sao tôi có thể xét xử họ, hoặc giận dữ với họ khi tôi cũng như họ?

Anh lại yên lặng, rồi tiếp tục:

  • Đây là lý do tại sao lòng khoan dung tha thứ lại quá quan trọng như vậy. Chúng ta làm mọi thứ mà chúng ta lại lên án người khác. Nếu chúng ta muốn được tha thứ, chúng ta phải có lòng khoan dung tha thứ trước.

Anh đang ôn lại bài học, rồi kết luận:

  • Chắc hẳn tôi sẽ không gặp vị trụ trì nếu tôi đi theo con đường của tôi. Luôn luôn có sự đền bù, ân huệ, lòng tốt, nếu chúng ta tìm kiếm. Nếu tôi vẫn ôm lòng thù hận, cay đắng, phẫn nộ đời mình, hẳn là tôi đã mất đi cơ hội cho tình yêu và lòng tốt, những điều mà tôi đã tìm thấy trong tu viện.

Vẫn còn nhiều bài học nho nhỏ khác. Anh nói thêm:

  • Tôi hiểu được sức mạnh của lòng thành và thiền định.

Anh lại giữ yên lặng, như thể anh đang suy gẫm về bài học và ngụ ý của đời sống của vị thánh. Anh phỏng đoán:

  • Có lẽ điều này tốt hơn tình yêu trai gái lãng mạn. Một tình yêu vĩ đại dành cho đấng Tối Cao và anh trai tôi.

Tôi không tin chắc, Pedro cũng vậy. Cả trăm năm trước tại Đức, linh hồn Pedro là Magda, một con người đã chọn con đường quá khác xa. Bước tiếp theo, Pedro du hành đến điểm gặp gỡ giữa tình yêu tâm linh và tình yêu lãng mạn. Nó xuất hiện ngay ký ức làm tu sĩ của anh. Anh đột ngột tuyên bố:

  • Tôi đang bị kéo về một kiếp khác. Tôi phải đi.

Tôi thúc giục:

  • Cứ tiếp tục. Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Một thoáng yên lặng.

  • Tôi đang nằm trên con đường đất, đau đớn vô cùng… những tên lính ở kế bên. Chúng kéo lê tôi đi qua con đường đất và những hòn đá… Tôi sắp chết.

Anh thở hổn hển, thầm thì yếu ớt:

  • Đầu và mình tôi đau đớn kinh khủng. Chúng không thèm đếm xỉa đến tôi nữa.

Phần còn lại của câu chuyện về người đàn ông nghèo chầm chậm nổi bật lên. Khi ông ta không đối phó nổi nữa thì đám lính bỏ đi. Ông có thể nhìn thấy chúng mặc đồng phục bằng da và đi giày bốt. Chúng không vui. Chúng đang đùa giỡn, nhưng không cố ý giết ông. Chúng cũng không buồn. Những con người này vô dụng đối với chúng. Nói chung, trò đùa quái ác không làm chúng hài lòng.

Con gái ông chạy lại, khóc lóc thảm thiết, ôm đầu ông vào lòng. Cô bé ngất ngư, ông có thể cảm thấy cuộc đời sắp tắt vì thân thể tan rã. Xương sườn hẳn đã gãy vì ông nghe đau nhói mỗi lần thở. Ông cảm thấy máu ở khóe miệng.

Sức mạnh của ông đã biến mất nhanh chóng. Ông cố nói với con gái mình nhưng không thể. Tiếng ồng ộc từ đâu đó chạy trong thân thể ông

  • Con thương cha lắm, cha ơi!

Ông nghe con gái mình nói thầm thì. Ông quá yếu không thể trả lời. Ông cũng thương yêu con mình rất nhiều. Ông sẽ nhớ nó ngoài sức chịu đựng của con người. Mắt ông nhắm nghiền, cơn đau không tả xiết biến mất. Bằng cách nào đó, ông có thể nhìn thấy. Ông hoàn toàn nhẹ nhõm và tự do. Ông tự nhìn thấy thi thể nhàu nát của mình, đầu vai ông đang nằm trong lòng con gái ông. Cô bé đang thổn thức, không hề nhận thức được bây giờ ông đã bình yên, cơn đau đã hết. Cô chỉ biết ôm thi thể ông, một thi thể không còn nắm giữ ông nữa, cô cứ ngồi ngất ngư qua lại.

Bây giờ ông có thể rời bỏ gia đình mình nếu ông muốn. Họ vẫn ổn. Họ chỉ cần nhớ rằng họ cũng sẽ bỏ lại thân thể khi đến lúc.

Ông bắt đầu nhận thức ra một luồng ánh sáng tuyệt diệu, sáng hơn và đẹp hơn cả ngàn ánh mặt trời. Tuy nhiên ông vẫn có thể nhìn thẳng vào nó. Một người nào đó đứng trong ánh sáng vẫy tay với ông. Bà ngoại ông. Bà rất trẻ, rạng rỡ và sung sức. Ông ao ước bước đến gần bà ngoại, và lập tức ông đứng kế bà ngoại và luồng ánh sáng. Tư tưởng bà chuyền qua ý thức của ông:

  • Rất vui gặp lại cháu. Thật là lâu quá rồi.

Bà ngoại ôm ông trong cánh tay linh hồn và dẫn ông bước đi vào luồng ánh sáng.

???

Câu chuyện đầy ám ảnh của Pedro rõ ràng ngấu nghiến tôi. Nỗi buồn đau khi rời bỏ đứa con gái của ông khiến tôi buồn khôn tả về những lời chia tay. Tuy nhiên, tôi hân hoan vì ông gặp lại bà ngoại.

Nếu tôi không quá xúc động, và bi kịch không làm tôi nhớ đến cái chết của con trai mình, thì có lẽ tâm trí tôi đã hình thành nên một mối nối giữa Pedro và Elizabeth.

Tôi đã nghe những lời này từ cô con gái nhỏ trước đó. Là Miriam, Elizabeth đã ngất ngư qua lại trên đường đất đầy máu, ôm thi thể cha cô vào lòng, và cô thầm thì những lời than van y như vậy. Hai câu chuyện giống nhau một cách thần bí.

Ngay lúc đó tâm trí tôi không chỉ bị che khuất bởi sự xúc động, mà vài tuần sau nhiều bệnh nhân xen vào giữa kỳ hẹn của Elizabeth, nên tôi không thể nhận ra điểm thần bí này.

Việc khám phá số phận đan kết của họ có lẽ phải hoãn lại vào một ngày khác.

???

VỀ TÁC GIẢ

Dr. Brian L. Weiss

Bác sĩ Brian L. Weiss tốt nghiệp thạc sĩ Y Khoa tại đại học Yale. Ông đã là bác sĩ nội trú tại Trung Tâm Y Khoa Bellevue của New York University, sau đó trở thành trưởng khoa nội trú của khoa Tâm Thần tại đại học Y Khoa – Yale. Ông đang phụ trách chức vụ chủ tịch danh dự ngành Tâm Thần học tại Trung Tâm Y khoa Mount Sinai ở Miami. Ông đã có nhiều tác phẩm nổi tiếng xuất bản. Ông thường tổ chức nhiều cuộc hội thảo và các chương trình đào tạo chuyên nghiệp khắp nơi trên thế giới.

Bác sĩ Brian L. Weiss đang sống cùng gia đình tại Miami, Florida – Hoa Kỳ.

Bình luận


Bài viết liên quan

  1. SỐNG VỚI LÒNG VỊ THA
  2. TIẾN TRÌNH PHỔ QUÁT CỦA SỰ SỐNG VÀ CÁI CHẾT
  3. SỐNG VÀ CHẾT (SANH TỬ)

Bài viết khác của tác giả

  1. KÝ ỨC VỀ TIỀN KIẾP CHỮA LÀNH VẤN ĐỀ SỨC KHỎE
  2. TÁI SINH – LỜI NGỎ TỪ CÕI TÂM LINH
  3. TÌNH YÊU CHỮA LÀNH NỖI ĐAU

Bài viết mới

  1. SỐNG KHÔNG NHÌN LUI, SỐNG KHÔNG NHÌN TỚI
  2. THẾ GIỚI NHƯ TÔI THẤY
  3. ĐẶT MÌNH VÀO THIÊN NHIÊN