Khi tôi bị bệnh nặng ở Thảo Am Tuyền Châu, được các vị viết thư an ủi hỏi han bệnh tình, được các vị niệm Phật 7 ngày, sám hối thay cho tôi, và còn những việc khác nữa, tất cả đều khiến tôi muôn phần cảm kích!

Đại sư Hoằng Nhất

“Cảm ơn” trong từ điển Oxford được giải thích là: “Sẵn sàng bày tỏ lòng biết ơn và báo đáp người khác khi nhận được lợi ích.”

Từ khi sinh ra, chúng ta đã nhận được rất nhiều thứ từ thế giới này, nếu không có những thứ đó, chúng ta không thể sinh tồn và trưởng thành. Mỗi người đều nên biết ơn về điều đó. Cho nên, đại sư Tinh Vân nói: “Ai trong chúng ta cũng nên tự ngẫm xem mình có công đức gì mà được tồn tại, được nuôi dưỡng trên thế gian này, để từ đó, mỗi người đều luôn có lòng biết ơn, cảm động và nhớ tới những thứ được ban cho.”

Khi đại sư Hoằng Nhất bị bệnh nặng ở Thảo Am Tuyền Châu từng có người viết thư an ủi hỏi thăm ông với lời lẽ vô cùng khẩn thiết, từng câu chữ đều tràn đầy sự quan tâm, hơn nữa những người bạn còn cùng nhau ký tên để cầu phúc cho ông sớm khỏi bệnh. Tất cả đều làm cho đại sư Hoằng Nhất đang bệnh tật cảm động vô cùng, đến nỗi rất nhiều năm sau, đại sư vẫn thường cảm ơn các bạn của mình về chuyện này.

Tục ngữ có câu: “Uống nước nhớ nguồn.” Con người phải biết “tri ân báo đáp”, đây cũng là bản năng, là lương tri của chúng ta từ khi sinh ra. Ơn dưỡng dục của cha mẹ, sự giúp đỡ của bạn bè, sự quan tâm của anh em là tất cả những thứ mà tự nhiên ban cho ta, chúng ta nên có lòng biết ơn vô hạn với mọi thứ tốt đẹp của cuộc đời, của tự nhiên, như vậy cuộc sống sẽ trở nên tốt đẹp hơn rất nhiều.

Cựu tổng thống Mỹ Franklin D. Roosevelt trước khi làm tổng thống, có một lần trong nhà bị mất trộm, một người bạn nghe tin đã viết thư an ủi ông. Không lâu sau, người bạn đó nhận được bức thư hồi âm của Roosevelt trong thư viết: “Tôi phải cảm ơn thượng đế, đầu tiên, thứ bị lấy trộm là tài sản của tôi, chứ không phải tính mạng của tôi; thứ hai, kẻ trộm chỉ lấy một phần tài sản của tôi chứ không phải toàn bộ; thứ ba, điều đáng vui mừng nhất là, người làm kẻ trộm là anh ta chứ không phải tôi.” Đối mặt với những tổn thất khi nhà bị mất trộm, Roosevelt không những không tức tối hay xót của, ngược lại còn tìm ra 3 lý do đáng để cảm ơn.

Một triết gia nói: “Bi kịch và bất hạnh lớn nhất trên thế giới chính là một người có thể nói ra câu ‘Không có ai cho tôi bất cứ thứ gì.’ mà không biết ngượng.” Chỉ cần bạn còn sống trên thế giới này, thì có nghĩa bạn vẫn đang hưởng thụ rất nhiều dịch vụ mà nhiều người cung cấp cho bạn. Nếu như bạn khỏe mạnh, không ốm đau bệnh tật, lúc đói có đồ ăn, lúc khát có nước uống, khi buồn ngủ có giường để nằm, khi lạnh có quần áo để mặc, dường như không có bất cứ điều gì phải ca thán, thì bạn đã là người cực kỳ hạnh phúc rồi. Nếu bạn vẫn cho rằng mình không có gì hết, hoặc là không đủ hạnh phúc, thì đó là vì bạn chưa học được cách biết ơn.

Trong một cuộc hội thảo khoa học, một nữ phóng viên hỏi Hawking: “Ông Hawking, chứng xơ cứng teo cơ đã làm cho ông vĩnh viễn phải ngồi trên xe lăn, ông không cho rằng vận mệnh đã khiến ông mất đi quá nhiều thứ sao?” Bạn nghĩ coi, Hawking đã trả lời như thế nào?

“Tay của tôi vẫn có thể hoạt động: bộ óc của tôi vẫn có thể tư duy, tôi có lý tưởng để theo đuổi cả cuộc đời, tôi có người thân và bạn bè mà tôi yêu và họ cũng yêu tôi, đúng rồi, tôi còn có một trái tim biết ơn nữa…” Hawking dùng một ngón tay còn có thể hoạt động của mình để gõ những lời này trên bàn phím.

Đây cũng chính là nguyên nhân mà Hawking có thể tạo ra kỳ tích khoa học thế giới với cơ thể bệnh tật nặng nề. Lòng biết ơn khiến ông không còn nhìn thế giới bằng trái tim oán hận, không còn nhìn bản thân bằng ánh mắt tự thương hại, trái tim được lấp đầy sức mạnh từ sự biết ơn để chiến thắng giới hạn của cơ thể gặt hái được thành tựu vĩ đại.

Thứ mà cuộc sống cho chúng ta không quá ít, chỉ cần bạn biết trân trọng một, hai thứ trong số đó và không ngừng sáng tạo bằng tâm huyết, thì bạn sẽ tạo nên thành tích đáng tự hào và có cuộc sống hạnh phúc.

Cho dù là người gặp nhiều bất hạnh, chỉ cần có thể sống trên thế giới này, họ cũng cần biết ơn, bởi vì bản thân đang sống chính là một việc đáng để cảm ơn. Mỗi sáng khi mở mắt ra, chúng ta nên vui mừng nghĩ rằng “Thật tốt vì tôi vẫn còn sống”; ngủ dậy hãy nghĩ “Thật tốt vì tôi còn có thể đứng dậy”; đi làm thì nghĩ “Thật tốt vì tôi còn chưa bị thất nghiệp”. Nhìn xem, bản thân cuộc sống chính là một chuyện đáng để cảm ơn. Nếu như bạn thất nghiệp, còn bị bệnh, không thể ra khỏi giường, vậy chí ít hãy biết ơn vì mình vẫn còn sống. Nếu như bạn sắp phải chết đi, thì chí ít hãy biết ơn vì từng được đến với thế giới này. Biết ơn sẽ giúp cho chúng ta không có gì nuối tiếc.