PHẨM TỰ NGÃ

KINH PHÁP CÚ

Nếu biết yêu tự ngã,
Phải khéo bảo vệ mình,
Người trí trong ba canh,
Phải luôn luôn tỉnh thức. (157)

Kinh Pháp Cú Phẩm Tự Ngã

Trước hết tự đặt mình,
Vào những gì thích đáng.
Sau mới giáo hóa người,
Người trí khỏi bị nhiễm. (158)

Kinh Pháp Cú Phẩm Tự Ngã

Hãy tự làm cho mình,
Như điều mình dạy người.
Khéo tự điều, điều người,
Khó thay, tự điều phục! (159)

Kinh Pháp Cú Phẩm Tự Ngã

Tự mình y chỉ mình,
Nào có y chỉ khác.
Nhờ khéo điều phục mình,
Ðược y chỉ khó được. (160)

Kinh Pháp Cú Phẩm Tự Ngã

Ðiều ác tự mình làm,
Tự mình sanh, mình tạo.
Nghiền nát kẻ ngu si,
Như kim cương, quý báu. (161)

Kinh Pháp Cú Phẩm Tự Ngã

Phá giới quá trầm trọng,
Như dây leo bám cây
Gieo hại cho tự thân,
Như kẻ thù mong ước. (162)

Kinh Pháp Cú Phẩm Tự Ngã

Dễ làm các điều ác,
Dễ làm tự hại mình.
Còn việc lành, việc tốt,
Thật tối thượng khó làm. (163)

Kinh Pháp Cú Phẩm Tự Ngã

Kẻ ngu si miệt thị,
Giáo pháp bậc La Hán,
Bậc Thánh, bậc chánh mạng.
Chính do ác kiến này,
Như quả loại cây lau
Mang quả tự hoại diệt. (164)

Kinh Pháp Cú Phẩm Tự Ngã

Tự mình, làm điều ác,
Tự mình làm nhiễm ô,
Tự mình không làm ác,
Tự mình làm thanh tịnh.
Tịnh, không tịnh tự mình,
Không ai thanh tịnh ai! (165)

Kinh Pháp Cú Phẩm Tự Ngã

Chớ theo pháp hạ liệt.
Chớ sống mặc, buông lung;
Chớ tin theo tà kiến,
Chớ tăng trưởng tục trần. (166)

Kinh Pháp Cú Phẩm Tự Ngã

Bình luận


Bài viết liên quan

  1. TÔI LÀ AI?
  2. CÁI MỘT
  3. CÁI TÔI

Bài viết khác của tác giả

  1. KINH PHÁP CÚ – PHẨM THAM ÁI
  2. KINH PHÁP CÚ – PHẨM VOI
  3. LỜI PHẬT DẠY: HÀNH VI CHÁNH THIỆN LÀM CHO MÌNH CAO THƯỢNG HƠN

Bài viết mới

  1. NỀN VĂN MINH VỊ THA SẼ NỞ HOA KHI LOÀI NGƯỜI TỈNH NGỘ
  2. BIẾT ƠN GIÂY PHÚT NÀY
  3. TẦM ẢNH HƯỞNG CỦA TÂM TRẠNG